"Tôi không có một gia đình để sinh ra, nhưng tôi có hàng trăm đứa con để ở lại." Đó chính là lời tự sự từ sâu thẳm tâm can của Huỳnh Tiểu Hương, người sáng lập Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, người mẹ đặc biệt của hàng trăm đứa trẻ mồ côi, khuyết tật. Bài tự sự dưới đây được viết theo góc nhìn ngôi thứ nhất, tái hiện hành trình từ một cô bé bụi đời đau khổ trở thành điểm tựa vĩ đại cho những mảnh đời bất hạnh.
Tác giả: Huỳnh Quốc Huy
Khúc dạo đầu của bóng tối: Đứa trẻ không có ngày sinh
Nếu ai đó hỏi tôi về sinh nhật, tôi chỉ biết mỉm cười cay đắng. Ngày 18 tháng 10 năm 1968 chỉ là một con số trên giấy tờ hành chính sau này. Tôi không biết mình thực sự sinh ra vào ngày nào, ở đâu, và cha mẹ mặt mũi ra sao. Ký ức tuổi thơ của tôi không có lời ru, không có mùi sữa mẹ, cũng không có cái ôm ấm áp của cha. Nó chỉ là một chuỗi những ngày dài lang thang, đói khát và sợ hãi.
Tôi lớn lên như một cây cỏ dại ven đường, bị người ta chuyền từ tay này sang tay khác. Người ta nhận nuôi tôi không phải vì lòng thương hại, mà để biến tôi thành một công cụ lao động, một đứa ở để chửi bới, đánh đập. Tôi đã từng nếm trải những trận đòn roi thừa sống thiếu chết, từng trốn chạy trong đêm mưa lạnh ngắt, gục đầu bên hiên nhà người lạ chỉ để xin một bát cơm nguội. Có những đêm nằm trên vỉa hè nhìn lên bầu trời sao, tôi tự hỏi: "Tại sao mình lại có mặt trên đời này? Phải chúng mình sinh ra đã là một cái tội?"
Những năm tháng bầm dập của tuổi trẻ đã đẩy tôi vào đủ mọi cạm bẫy của cuộc đời bụi đời. Tôi đã phải làm bồi bàn, làm đủ mọi việc nặng nhọc để sinh tồn. Sự cô độc và tủi nhục bám lấy tôi như hình với bóng. Đã có lúc, sự tuyệt vọng đẩy tôi đến bờ vực của cái chết. Nhưng có lẽ, ông trời giữ lại mạng sống này cho tôi vì một sứ mệnh khác, một sứ mệnh mà lúc bấy giờ tôi chưa hề hay biết.
Bước ngoặt cuộc đời: Từ bóng tối bước ra thương trường
Cuộc đời tôi rẽ hướng khi tôi vô tình tiếp cận được với việc kinh doanh. Bằng vốn tiếng Hoa và tiếng Anh bập bõm học lỏm được trong những ngày làm phục vụ, tôi bắt đầu kết nối làm ăn, giao dịch bất động sản và cho thuê xe du lịch. Thật kỳ lạ, một đứa con gái không bằng cấp, không người chống lưng như tôi lại nhạy bén đến thế với tiền bạc. Tôi giàu lên nhanh chóng và trở thành một tỷ phú.
Khi cầm trong tay những xấp tiền lớn, ngồi trong căn nhà khang trang của chính mình, việc đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là mua sắm nhung lụa cho bản thân, mà là những ngày tháng đói rách cũ. Tôi tìm lại những người bạn bụi đời, những đứa em lang thang ngày xưa từng chia nhau nửa củ khoai, góc bánh mì bên lề đường. Tôi kéo họ về căn nhà đầu tiên của mình, nuôi họ ăn, tìm việc làm cho họ, thậm chí tích góp để mua nhà cho từng người ổn định cuộc sống.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Mỗi lần đi ngoài đường, nhìn thấy những đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong sọt rác, dưới gầm cầu hay trước cổng chùa, tim tôi lại thắt lại. Tôi nhìn thấy chính mình của mấy mươi năm trước trong hình hài đỏ hỏn, yếu ớt ấy. Nếu ngày xưa có ai đó dang tay cứu tôi, tôi đã không phải nếm trải một tuổi thơ địa ngục. Và thế là, tôi quyết định bế các con về.
Khai sinh mái ấm Quê Hương: Nơi những giọt nước mắt ngừng rơi
Năm 2001, tôi chính thức thành lập Trung tâm Nhân đạo Quê Hương. Tôi muốn hai chữ "Quê Hương" sẽ là cái tên thiêng liêng nhất, là gia đình chung cho tất cả những đứa trẻ không cha không mẹ, không nơi nương tựa.
Từ vài ba đứa trẻ ban đầu, số lượng con của tôi cứ thế tăng dần lên. Trăm đứa, hai trăm đứa, rồi hơn ba trăm đứa. Mái ấm đặt tại thành phố Dĩ An trở thành một "nhà hộ sinh" đặc biệt và một trường học lớn. Mỗi lần đón một đứa trẻ về, tôi đều tự tay làm giấy khai sinh cho các con. Tôi lấy họ Huỳnh của mình để đặt cho chúng. Tôi muốn các con biết rằng, từ nay về sau, chúng có một dòng họ, có một người mẹ hợp pháp, và không bao giờ còn là kẻ vô danh trên cuộc đời này nữa.
Nuôi một đứa trẻ lành lặn đã khó, nuôi hàng trăm đứa trẻ mồ côi, trong đó có rất nhiều bé bị khuyết tật, mù lòa, chất độc da cam lại càng là một thử thách không tưởng. Có những đêm, trung tâm như một bệnh viện thu nhỏ. Tiếng khóc xé lòng của những đứa trẻ lên cơn sốt, tiếng ú ớ của những đứa con tật nguyền khiến tôi không thể chợp mắt. Tài sản tích lũy từ thời kinh doanh cứ thế đội nón ra đi theo tiền bỉm, tiền sữa, tiền thuốc men và học phí của các con.
Nhiều người bảo tôi "khùng". Họ nói tôi tự rước gánh nặng vào người, phá tán tài sản vì những đứa trẻ không máu mủ ruột rà. Đàn ông đến với tôi, yêu thương tôi, nhưng nhìn thấy đàn con nheo nhóc hàng trăm đứa, họ đều sợ hãi mà quay lưng đi. Tôi không trách họ. Bản thân tôi đã chọn con đường này, nghĩa là tôi chấp nhận từ bỏ hạnh phúc ích kỷ của một người phụ nữ thông thường để làm mẹ của thiên hạ.
Nụ cười của các con là liều thuốc cho nỗi đau
Có những thời điểm, Trung tâm Quê Hương rơi vào khủng hoảng kiệt quệ về tài chính. Tôi phải chạy vạy khắp nơi, gõ cửa từng nhà hảo tâm, chịu đựng những ánh mắt nghi kịch và cả những lời từ chối phũ phàng. Thậm chí, tôi từng phải đối mặt với những vụ kiện tụng, những lời vu khống ác ý nhắm vào danh dự của mình. Nhưng mỗi lần kiệt sức muốn gục ngã, tôi lại trở về trung tâm. Chỉ cần nghe tiếng hàng trăm đứa trẻ đồng thanh reo lên: "Mẹ Hương đã về! Mẹ Út Hương về rồi!", mọi mệt mỏi trong tôi bỗng chốc tan biến.
Hạnh phúc lớn nhất của đời tôi là gì bạn biết không? Không phải là những giải thưởng quốc tế lớn lao như giải "Yêu thương cuộc sống" mà tôi được vinh danh tại Đài Loan. Hạnh phúc của tôi nằm ở những điều rất nhỏ:
-Là khi nhìn thấy một đứa trẻ từng bị bỏ rơi ở bãi rác nay đã biết cười, biết đi
-Là khi những đứa con khuyết tật bập bẹ gọi được tiếng "Mẹ" đầu đời
-Là khi những đứa con lớn khôn, trưởng thành, đi học đại học rồi quay lại trung tâm để cùng tôi chăm sóc các em nhỏ.
Tôi đã dệt nên mái ấm này bằng chính những vụn vỡ của cuộc đời mình. Tôi không muốn bất kỳ một đứa trẻ nào phải trải qua những đắng cay mà tôi đã từng chịu đựng. Tôi muốn chúng được đi học, được vui chơi, được yêu thương và được đối xử như những con người có tôn nghiêm.
Lời kết: Khi ngọn nến vẫn cháy đến giọt cuối cùng
Giờ đây, khi thời gian trôi qua, cơ thể tôi đã mang đầy những thương tổn và bệnh tật. Căn bệnh hiểm nghèo hành hạ tôi mỗi ngày, có những lúc tôi phải sang Mỹ để điều trị lâu dài. Nằm trên giường bệnh, lồng ngực đau nhói, nhưng tâm trí tôi chưa bao giờ rời xa mái ấm ở Việt Nam. Tôi không sợ cái chết, tôi chỉ sợ mình nằm xuống rồi thì ai sẽ lo cho những đứa con khuyết tật chưa tự lo được cho bản thân? Ai sẽ ôm lấy chúng khi chúng khóc đòi mẹ?
Nhưng tôi tin vào luật nhân quả và sức mạnh của tình yêu thương. Tôi đã sống một cuộc đời không hối tiếc. Từ một đứa trẻ bụi đời không có tương lai, tôi đã được sống một cuộc đời vô cùng rực rỡ và ý nghĩa nhờ các con. Tôi có thể nghèo đi về vật chất, nhưng tôi là người mẹ giàu có nhất thế gian vì tôi có hàng trăm trái tim luôn hướng về mình.
Nếu ngày mai tôi phải nhắm mắt buông tay, tôi vẫn sẽ mỉm cười. Bởi vì tôi biết, ngọn lửa yêu thương mà tôi thắp lên tại Trung tâm Quê Hương sẽ không bao giờ tắt. Các con của tôi sẽ tiếp tục lớn lên, tiếp tục yêu thương và sẻ chia với cuộc đời này, như cách mà mẹ của chúng đã từng sống.
Tôi là Huỳnh Tiểu Hương – người mẹ đơn thân vĩ đại của những thiên thần mồ côi...
H.Q.H

