Type Here to Get Search Results !

ƯỚC MƠ THA THIẾT CỦA NGƯỜI MẸ TRĂM CON

Huỳnh Hương 0

 Sống trên đời, có lẽ ai cũng có ước mơ, hoài bảo cho riêng mình. Và đã gọi là ước mơ thì bao giờ nó cũng cao xa và khó thực hiện được đối với khả năng của chúng ta. Có người ước mơ mình được giàu sang, thành đạt. Người thì mơ ước được sống khỏe mạnh, hạnh phúc. Cũng có người chỉ mơ ước giản dị có được một gia đình đầm ấm, sum vầy. Riêng đối với những người phụ nữ đang và sẽ làm mẹ thì ước mơ lớn nhất trong cuộc đời họ không gì khác hơn là con cái mình được bình an, khỏe mạnh, trưởng thành mỗi ngày…



Thử tưởng tượng, nếu chẳng may, một ngày nào đó, chúng ta gặp phải biến cố lớn trong cuộc đời khi bị bệnh nan y, bị tai nạn bất ngờ,…  và phải lìa xa các con khi chúng còn rất nhỏ, không người nuôi dưỡng, chăm sóc, chúng sẽ sống sao đây? Nghĩ đến đây có lẽ ai trong chúng ta cũng đau lòng. Khi không có bàn tay chăm sóc, nâng niu của mẹ. Khi không được mẹ bảo bọc, lo lắng, liệu rằng cuộc đời chúng sẽ trôi về đâu, sẽ sống như thế nào? Và còn hàng ngàn những điều lo lắng khác, kiểu như con sẽ chống chọi ra sao giữa cuộc đời đầy chông gai, cạm bẫy này? có được học hành hay phải bươn chải ra đời kiếm sống, con sẽ trở thành người tốt hay người xấu,…?

Để giải đáp những câu hỏi trên, chúng tôi đã đến thăm Trung Tâm nhân đạo Quê Hương ở phường Tân Đông Hiệp thị xã Dĩ An, nơi đang nuôi dưỡng, chăm sóc hơn 330 trẻ em mồ côi, khuyết tật do chị Huỳnh Tiểu Hương, cũng từng là một đứa trẻ mồ côi sáng lập ra từ năm 2001.

Lâu nay, nhắc đến cái tên Huỳnh Tiểu Hương là nhiều người nghĩ ngay đến một người giàu lòng nhân hậu, có tình thương  người và là giám đốc trung tâm nhân đạo có một cái tên rất bình dị “ Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương”. Tôi đã có dịp gặp chị vài lần, ấn tượng của tôi về chị cũng giống như nhiều người đã từng gặp chị. Tiểu Hương không phải là người phụ nữ sắc nước hương trời, chỉ với vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc cắt gọn gàng, cử chỉ duyên dáng, chị đã chinh phục được trái tim bao người nhờ nghị lực phi thường qua những công việc chị đã làm cho xã hội, cho các cháu mồ côi, tật nguyền không chỉ ở Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương của chị mà còn ở nhiều nơi khác nữa. Đây là điều mà không phải ai cũng làm được. Danh hiệu một trong mười  người “phụ nữ làm rung động trái tim Việt Nam” mà Hội Liên hiệp phụ  nữ Việt Nam trao tặng năm 2006 thật xứng đáng với chị.

 Tâm sự với chúng tôi, chị cho biết ước mơ cháy bỏng của chị vẫn là cầu mong cho xã hội bớt đi mảnh đời trẻ thơ bất hạnh, không phải để mình đỡ vất vả mà để bản thân các cháu không phải chịu thiệt thòi nhiều hơn nữa. Khi được hỏi sao mà chị có thể nhớ hết những 300 đứa con của mình, mắt  chị ngấn lệ, rồi chỉ kể vanh vách từng trường hợp: Đây là đứa bé 7 ngày tuổi được chị nhặt trên bãi cỏ cách đây 7 tháng, khi đó rốn bé còn chưa được cắt và được bọc trong tờ giấy báo.  Đây là đứa bé chị nhặt được trước cửa trung tâm vào buổi sáng đầu năm 2012. Đứa bé này khi đó toàn thâm tím tái,… Chị đã đặt tên cho từng đứa con sau khi chúng có duyên được về với trung tâm của chị. Hiện nay, bé nào ở trung tâm cũng có tên và mang họ Huỳnh, 350 đứa trẻ có 350 cái tên và người mẹ của hàng trăm đứa con ấy không những nhớ hết tên từng đứa mà còn hiểu thói quen, tính nết …của từng đứa.

Mỗi người chỉ được sống một lần và chỉ có một trái tim để yêu thương. BỞi thế, đã có lúc Tiểu Hương nghĩ rằng, số con mang họ Hùynh của mình ngày càng nhiều lên, liệu mình có đủ tình thương để trang trãi hết cho chúng không? Nhưng rồi, ngày qua ngày, sống bên các con Tiểu Hương đã nhận ra rằng nỗi lo của mình là vô cớ. Bởi, từ lúc chỉ có 1-2 đứa con, Tiểu Hương đã yêu thương, chăm chút chúng như những báu vật quí giá nhất của cuộc đời mình. Đến khi  đàn con tăng lên 5-7 đứa, chục đứa rồi hàng trăm đứa… Tiểu Hương thấy trái tim mình vẫn chan chứa tình yêu thương và trách nhiệm dành cho chúng. Mỗi đứa con, Tiểu Hương có một cách yêu thương, chăm sóc khác nhau nhưng tất cả chúng cũng đều cảm nhận được tình thương vô bờ bến của mẹ. Và Tiểu Hương nghĩ rằng, cho dù mình có đến cả ngàn đứa con đi nửa thì tình yêu của mình, trái tim của mình vẫn nguyên vẹn dành cho mỗi đứa con và Tiểu Hương vẫn luôn có cách để yêu thương tất cả chúng.

Cũng chính vì có suy nghĩ như vậy nên Tiểu Hương luôn sẵn sàng dang rộng vòng tay để đón nhận những đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ở công viên, bệnh viện, thậm chí ở sọt rác…. Trong khi cha mẹ ruột của các em đã đan tâm dứt bỏ núm ruột của mình như trút đi một gánh nặng, một thứ của nợ…thì Tiểu Hương lại vui mừng, hạnh phúc khôn xiết mỗi khi nhận đựơc một đứa trẻ bị bỏ rơi. Dẫu biết rằng thêm một đứa trẻ là gánh nặng lo toan càng oằn trên vai mình nhưng Tiểu Hương vẫn muốn chở che, bao bọc tất cả chúng. Bởi không có cha, các em đã khổ lắm rồi, không có mẹ càng khổ hơn… Cứ thế, hết lớp trẻ này lớn lên, Tiểu Hương lại tiếp tục chăm sóc, nuôi dưỡng những đứa trẻ bị bỏ rơi tiếp theo.  

Chị kể, những ngày đầu mới thành lập, Trung tâm nhân đạo Quê Hương có rất ít người biết đến, thỉnh thoảng chỉ vài mạnh thường quân đến thăm và tặng quà cho các con. Để lo cái ăn, cái mặc cho cho những cuộc đời bé nhỏ đang còn bơ vơ của Trung tâm, chị phải bươn chải chạy ngược chạy xuôi, làm rất nhiều việc, đi rất nhiều nơi gõ cửa xin vận động tài trợ. Thời gian đầu do chưa có kinh phí thuê người chăm sóc các con, chỉ có chị và vài người phụ nữ tình nguyện đến giúp sức nên hầu như việc chăm sóc các con đều do một tay chị lo toan. Thế nhưng chị vẫn cảm thấy rất vui vì chị suy nghĩ rất thật, rằng làm việc thiện là phải bằng hành động, bằng cả trái tim chứ không chỉ là bằng lời nói suông. 

Tuy vất vả với các con trăm bề nhưng không vì thế mà chị muốn rời xa các bé. Đã có nhiều người tới đây xin các bé về làm con nuôi nhưng chị chưa bao giờ đồng ý. Bởi theo chị, mình đã gắn bó với các con rồi , sao đang tâm mang cho đi được. Một phần không nỡ rời xa bất cứ đứa con nào, một phần chị lo sợ. Cuộc đời các con của chị đã khổ vì bị bỏ rơi rồi may mắn được về làm con chị, nếu bây giờ mình mang con cho đi, lỡ không may các con lại rơi vào cảnh không được chăm sóc tử tế thì bất hạnh lại càng bất hạnh, đáng thương lại càng đáng thương cho những đứa con bé bỏng của chị. Chị rất sợ cuộc đời các con của chị lặp lại hoàn cảnh bất hạnh như mình ngày xưa. Chị kể về cuộc đời mình mà chúng tôi nghe không kìm được nước mắt. Chị không biết cha mẹ sinh ra mình là ai mà chỉ biết rằng mình bị cha mẹ bỏ rơi ngay từ lúc lọt lòng. Ký ức tuổi thơ của chị là những ngày dãi nắng dầm sương nơi  đầu đường, xó chợ, suốt ngày chị lăn lóc trên đường phố để kiếm sống. Chị  đã nếm trải những trận đòn “nhừ tử” của những tên đầu gấu, giang hồ trong những ngày lang thang đó. Có những khi đói lả do không kiếm được cái gì để ăn, chị ngất xỉu ngoài đường nhưng chị vẫn sống. Chị tồn tại như một loài cỏ dại cứ tự nhiên vươn lên mà sống. Đã có lúc chị được người ta nhận làm con nuôi, nhưng chỉ một thời gian ngắn chị lại trở về lề đường kiếm sống, ...Chị đã sống hơn 20 năm trên đường phố, không nhà cửa, chịu bao tủi nhục, đắng cay. Có lần chị bị ép dùng ma túy, bị đốt lửa lên cơ thể, bị hãm hiếp… và thậm chí bị ném xuống cầu Sài Gòn  nhưng chị vẫn may mắn sống sót, …Đau khổ là vậy, đắng cay là vậy nên chị hiểu cái khổ của những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa,…thế nên chị quyết tâm phải làm sao cho những đứa con của chị đứa nào cũng được ăn no, mặc ấm, được đến trường học cái chữ, cái nghề để sau này tự lo cho bản thân. Tâm nguyện của chị cũng giống như tâm nguyện của bao người mẹ khác lo lắng, chăm sóc, dưỡng dục cho những đứa con của mình nên người, để không còn đứa nào phải khổ như chị….

Hơn hai mươi năm lăn lóc đầu đường, xó chợ, Huỳnh Tiểu Hương chưa bao giờ nghĩ đến một ngày cuộc đời mình gặp đến thế. Đó một ngày của năm 1989, một mạnh thường quân người Đài Loan đến quán ăn gặp chị đang phụ việc. Không hiểu thế nào ông nhận chi làm con nuôi. Thời gian sau đó ông về nước, trước khi về nước ông cho chị 20 lượng vàng làm vốn. Có số tiền này, chị quyết định mua một căn nhà để có nơi đi về sớm tối. Không bao lâu sau, có người đến hỏi mua lại căn nhà chị đang ở với giá gấp đôi. Chị thấy có lãi nên bán ngay mà không cần suy nghĩ. …Và sau đó chị quyết định đầu tư kinh doanh nhà đất, công việc kinh doanh gặp nhiều thuận lợi, chỉ trong một thời gian ngắn, chị đã có số vốn lên đến hàng trăm cây vàng. Cô bé bụi đời ngày nào đã trở thành tỷ phú. …Cuộc đời của chị như một câu chuyện cổ tích có hậu…

Có thể nói, bằng nghị lực của bản thân, Huỳnh Tiểu Hương đã sống, vượt lên số phận và với ước mơ, tạo dựng cuộc đời cho thế hệ mai sau tiếp sức cho mình để chăm lo cho những mảnh đời bất hạnh, chị đã sáng lập ra Trung tâm nhân đạo Quê Hương. Tính đến hôm nay, Trung tâm của chị được 13 tuổi. Mười ba tuổi với cuộc đời một con người thì còn quá ít nhưng 13 năm tồn tại của Trung tâm Quê Hương đã có hàng ngàn mảnh đời mồ côi, khuyết tật được cứu sống, được chắp thêm đôi cánh và đã trưởng thành là cả một chặng đường dài, với muôn vàn khó khăn, thử thách mà nếu không có đủ tình yêu thương dành cho trẻ thơ bất hạnh, ý chí, nghị lực vươn lên sẽ khó có thể tồn tại và phát triển như ngày hôm nay…

Có cha, có mẹ, có một mái nhà... là điều tất yếu, rất gần gũi và thân thuộc với mỗi người bình thường nhưng là một ước mơ tha thiết và cũng là nỗi niềm đau đáu của những trẻ mồ côi. Làm sao để giấc mơ ấy trở thành hiện thực là cách mà người phụ nữ làm rung động trái tim Việt Nam Huỳnh Tiểu Hương đã, đang và sẽ tiếp tục làm…

                                                Quỳnh Như

Đăng nhận xét

0 Nhận xét
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.

Về Chúng Tôi

Website chính thức của Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương là không gian lan tỏa tình yêu thương, nơi cập nhật hành trình nuôi dưỡng và chắp cánh ước mơ cho hàng trăm trẻ em mồ côi, khuyết tật. Đây là nhịp cầu kết nối trực tiếp các nhà hảo tâm, mạnh thường quân trong và ngoài nước chung tay mang lại tương lai tươi sáng cho những mảnh đời kém may mắn